21 Bình luận
  • Bongbambee
    Đọc đi, rất hay! Cách một đứa trẻ đi đến với cái chết nhẹ nhàng như sang một trò chơi mới.
  • TanNg
    @jurap Như thế này tức là năng lực đồng cảm, cảm xúc của bạn rất thấp. Và khi năng lực đó của mình yếu thì tốt nhất là không nên sử dụng nó, tránh để cho nhận thức của mình lên tiếng trong việc này, thay vào đó thì sử dụng nhận thức, ý kiến của người đáng tin để hiểu nó thì sẽ tốt hơn rất nhiều cho cả bạn và người khác.

    tôi thì lại thấy chả có cảm xúc gì, có lẽ tại nó mang tính chất văn học nghệ thuật khá cao.
  • Bongbambee
    Đọc đi, rất hay! Cách một đứa trẻ đi đến với cái chết nhẹ nhàng như sang một trò chơi mới.
  • ne0ltv
    Khi chưa có con, đọc những câu chuyện như vậy, mình đơn giản chỉ thấy xúc động thoáng qua.
    Khi có con rồi, đọc mà chẳng hiểu sao cứ dưng dưng
    • JuraP
      @ne0ltv tôi thì lại thấy chả có cảm xúc gì, có lẽ tại nó mang tính chất văn học nghệ thuật khá cao.
    • Tyfoon
      @JuraP Văn học nghẹ thuật gì ở đây đâu, Tây lông bố mẹ và con cái hay tâm sự thân mật, nhất những lúc cần sự động viên như thế này. Nhìn thấy người thân chống chọi những ngày cuối thế này, quả thật chỉ mong họ đi thật nhanh, hệt như câu chuyện này. Em trải qua rồi, ko chém ẩu đâu.
    • JuraP
      @Tyfoon đấy là nhận định của em. Cha phóng viên này nằm vùng nhà tắm chụp hình em bé, thấy em bé chết, mẹ em ra, thấy em ý sống lại nhờ ty của mẹ... vẫn biết thế giới chuyện gì cũng có, tình mẹ con vĩ đại bao la nhưng em vẫn ... deo có cảm giác. Đấy là cảm nhận của em. Nếu ko như bác mong muốn bác thông cảm!
    • Applegriin
      @JuraP cần gì cha phóng viên chụp? Giờ thời buổi nào rồi? 1s phút quan trọng trong cuộc đời đều được ghi lại. Mình có đứa bạn thân, con bị ung thư và cũng mất khi 4t. Khi con nó hôn mê, ngày nào, bất kể lúc nào có thể nó cũng ngồi bên cạnh hát, kể chuyện, nói chuyện... có con rồi sẽ hiểu.
    • TanNg
      @jurap Như thế này tức là năng lực đồng cảm, cảm xúc của bạn rất thấp. Và khi năng lực đó của mình yếu thì tốt nhất là không nên sử dụng nó, tránh để cho nhận thức của mình lên tiếng trong việc này, thay vào đó thì sử dụng nhận thức, ý kiến của người đáng tin để hiểu nó thì sẽ tốt hơn rất nhiều cho cả bạn và người khác.

      tôi thì lại thấy chả có cảm xúc gì, có lẽ tại nó mang tính chất văn học nghệ thuật khá cao.
    • Bongbambee
      @jurap Cảm nhận không quan trọng lắm đâu. Nếu bạn không cảm nhận gì, nhưng học được cách ứng xử với một đứa trẻ bị bệnh hiểm nghèo, rồi khi bạn gặp trường hợp tương tự, bạn giúp được bé hay cha mẹ bé sao cho mọi người biết cách đón nhận mọi thứ một cách bình tĩnh, thanh thản, yêu thương nhau thì là ngon rồi.
    • JuraP
      @Applegriin nhầm hàng. Tôi có con lâu rồi, hai đứa. Chắc là "không có năng lực", hoặc mất mẹ rồi. Khi đẻ đứa 2 đứa 1 phải ngủ với bố một thời gian. Thi thoảng đeem đang ngủ nó cứ thút thít. Hỏi thì bảo là nhớ mẹ. Tôi lại có năng lực . Có lẽ chuyện này tôi gặp nhiều, hoặc ám ảnh với một số phóng tinh biên chuyên thêm tình tiết. Hoặc ... mà thôi. Chả quan trọng. Đời đâu phải ai cũng phải cảm giác như nhau!
    • Applegriin
      @jurap Ờm, đời mà, mỗi người một kiểu khác nhau.
    • gomugomu1410
      @JuraP ok. Đã nhận thông điệp. Đối với bạn khi nhìn thấy cảnh Một đứa bé ung thư nằm chết bên cạnh chân mẹ, bạn nhìn "đéo có cảm giác".
      Nhân bạn nói đến văn học, Mark Twain có nói thế này "thà bạn đừng mở miệng, để người khác còn tưởng bạn ngu, còn hơn để mở miệng ra, để người ta không còn nghi ngờ gì nữa"
      Hoặc nói theo cách của bạn, cả xã hội này ngu, mình bạn thông minh.
    • JuraP
      @gomugomu1410 ạ thánh quy chụp. Cơ bản nhất tôi dek tin bài báo. Ok tôi thông minh cả xã hội ngu. Vừa ý nhé
    • gomugomu1410
      @JuraP báo ko viết là " em ý sống lại nhờ tình yêu của mẹ"
      Báo viết là nằm thoi thóp mẹ ra nói được một câu yêu mẹ thì đi.
      Trong hoàn cảnh một đứa nhỏ mất vì bênh nặng, bạn dùng từ đéo một cách rất dẻo.
      Thế thì cần gì ai phải quy chụp nhỉ. Bạn tự đội mũ cho mình rồi còn gì.
    • Tyfoon
      @jurap Vâng, mỗi người 1 cảm nhận. Em chỉ chia sẻ sự đồng cảm của mình với câu chuyện này. Bài ko nói rõ về sự đau đớn của thằng bé nhưng nhà ai có người thân bị ung thư thì biết. Cụ thể như bố em thì 3 tháng cuối trong viện, 1 tháng cuối sốt 40-42 độ hàng ngày chưa kể đau tiêm moocphin. 3 ngày cuối hỏi bố có muốn về nhà ko, về nhà mặt bố giãn hẳn ra, nhìn thằng cháu nội còn nhếch đc mép cười dù trước đó mê man suốt trong viện. Nhìn vậy suốt 1 thời gian dài, chỉ mong ông đi thật nhanh và nhẹ nhàng.
    • JuraP
      @Tyfoon đang có người nhà viện trả đây. Có lẽ do trước em làm cho 1 đơn vị mà nói toẹt ra là cò từ thiện. Nhiệm vụ chính là seo những bài của mấy đứa phòng bên. Lâu lâu cũng phải tút tát bài vì có đứa nghỉ. Giờ thanh phản ứng tự nhiên kể cả ko soi cũng thấy bài này chỉ nên tin một nửa. Chính vì thế dù thông điệp của nó ntn thì cũng ko cảm giác dc. Thế nhưng mấy cái clip mẹ bất cẩn làm con bị kẹt tay hay rơi gì đấy thì ko dám xem. Cảm thấy xót xa. Quay lại bài trên dù ko soi nhưng đọc qua nghề cũ nó tự dưng làm mình ko tin, đã ko tin thì làm sao có cảm giác. Nguồn NN, hành văn chau chuốt, tiểu tiết chi tiết khơi gợi... cách viết bài thì 100% theo cái kiểu trước em biết. Có ai bồi hồi xúc động khi hôn ng yêu lần thứ n+1 không? Em hỏi 1 câu thôi. Có người mẹ nào trong hoàn cảnh ấy đóng cửa bỏ con ở ngoài đi tắm?
      Mà thôi có cảm giác và đồng cảm là điều tốt, em cũng chả phải ép bản thân theo số đông nên ai gạch đá cứ vô tư.
    • gomugomu1410
      @JuraP có mẹ nào bỏ con tắm? Bé ấy bị hằng năm hằng tháng rồi chứ có phải vừa mới bị đâu. Không lẽ con ốm mấy tháng nghỉ khỏi tắm. Có thể lý lẽ về nghề báo của bạn không sai. Mà ai cũng biết các bạn làm nghề có tâm ntn. Nhưng tùy hoàn cảnh mà bạn hãy văng đéo.
    • JuraP
      @gomugomu1410 em làm it ạ
  • metallicaqa
    Câu chuyện này thực sự rất xúc động. Mình có 2 đứa rồi nên rất hiểu cảm giác đó
Website liên kết