Avatar's aptx4869

Ghi chép của aptx4869

A Letter

A letter...

Không có con đường nào đi đến hạnh phúc cũng bằng phẳng... mà phải trải qua những cay đắng mới biết thế nào là ngọt bùi. Đôi khi những sự thật thường rất phũ phàng, con người phải chấp nhận và đối mặt với nó cũng giống như học cách đứng dậy sau khi gục ngã.

 

“Đêm buồn viết cho em.............

Tình yêu của anh mong manh không hy vọng. Chỉ vì em! Đã bao nhiêu lần anh đau khổ khi nhớ đến nụ cười ngập nắng, khi nhớ đến đôi mắt đen... khi nhớ đến em? Chuyện dài như trải qua hàng bao thế kỷ. Ngày đầu tiên ấy, ngày bắt đầu của một chuyện tình dang dở, đối với anh dường như đã xa lắm. Đêm nay nhớ về em, nhớ về ánh mắt của em, ánh mắt sâu thẳm tới mức anh không thể nào đo đếm được và có lẽ không bao giờ biết trong đó ẩn chứa bao nhiêu nỗi niềm, ánh mắt cho anh trôi vào một không gian rộng lớn bao la mà anh sẽ không thể nào thoát ra. Anh đã yêu, yêu một người con gái thật đặc biệt. Đến mức bây giờ khi mất em, anh không biết mình sẽ ra sao... Sợ rằng anh sẽ bị vùi chôn mãi mãi trong tuyệt vọng.

Và giờ là nỗi cô đơn. Anh hiểu khoảng cách giữa chúng ta hiện tại là như thế nào. Anh ngồi đây một mình, và em thì đang ở một nơi nào đó của thế giới, anh biết tìm em ở đâu? Đáng ra ngay từ đầu anh không nên ấn tượng, không nên trông đợi, không nên hy vọng thì có lẽ anh đã không thẫn thờ, đau đớn đến thế khi không còn em. Nếu có một điều ước, anh chỉ mong được nhìn lại đôi mắt em một lần thôi... nhưng ánh mắt đầy yêu thương ấy đã không còn hướng về anh nữa.

Muốn quên em....Bao nhiêu lần viết ra điều đó. Bởi vì dùng lý trí thì anh không làm được... nhưng sự thật anh chưa bao giờ nguôi hi vọng rồi một ngày em sẽ quay trở lại đây. Đôi tay của anh vẫn cứ chờ đợi dù hiểu rằng em không thể nắm lấy nó được nữa. Mưa lại bắt đầu rơi, u buồn và tẻ nhạt như chính tâm hồn anh, con người anh bây giờ. Cố gắng nhìn những ngọn đèn đường nhạt nhoà đi trong mưa, nhưng anh nhìn tới đâu cũng chỉ thấy màu của đêm... lạnh lẽo.

Sẽ là dối trá nếu nói bây giờ anh đã là anh của thời gian trước, khi chưa yêu em, không yêu em, không phải đau khổ vì em. Nhưng anh biết làm thế nào đây? Anh không thể kìm nén nổi cơn đau đó. Quên em là một điều thật sự khó nhọc. Và anh nhận ra anh đáng thương biết chừng nào...khi không có tình yêu của em.

Anh muốn van xin em, dù là phân phát, hãy cho anh cảm thấy sự tồn tại của em dù là trong giây phút. Anh vẫn biết....dù điều đó sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng hãy cho anh được thấy, được cảm nhận 1 lần nữa ánh mắt yêu thương của em, bàn tay ấm áp của em, đôi môi ngọt ngào của em, bờ vai gầy guộc của em, mái tóc dịu dàng của em, nụ cười dễ thương của em...tình yêu chan chứa của em. Rồi anh sẽ để em đi. Mãi mãi...

Mưa tạnh...một ngôi sao nào vừa sáng lên rồi vụt tắt, chóng vánh như em đi qua đời anh. Cứ mãi ngắm nhìn vào khoảng hư không đen đặc đó và rồi hi vọng, ngóng trông, biết đâu ngôi sao đó lại hiện lên...biết đâu em lại quay về...”

Tôi ngừng bút... Hình ảnh ngôi sao lẻ loi cứ dán mãi trên nhãn cầu. Hi vọng, tuyệt vọng, đau khổ, cô đơn, nhớ nhung... từng ấy tâm trạng, từng ấy suy nghĩ lúc nào cũng dằn vặt tôi. Bức thư này tôi viết cho em, nhưng có lẽ nó sẽ không bao giờ có nơi gửi đến...

5028 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
Website liên kết