Avatar's vuphuong1211991

Ghi chép của vuphuong1211991

Gửi người con trai tương lai

Thỉnh thoảng rảnh rỗi, em lại ngồi viết vài điều ngớ ngẩn. Chẳng cần ai đó phải đọc, chẳng cần ai đó quan tâm, đơn giản chỉ là muốn viết một điều gì đó điên khùng, lãng mạn và mơ mộng một chút.

Hoa Nguyễn

Em 25 tuổi, em vẫn "alone". Có phải do em kiêu căng, do em lững lờ như con cá vàng, như ai đó nói hay do em quá cầu toàn? Chẳng phải, đơn giản chỉ vì em chưa gặp được một nửa đích thực mà thôi, như sếp em bảo "Đó là duyên chưa đến".

Mọi người trong công ty thường hỏi: "Khi nào em lấy chồng?".
Em ế rồi, thôi thì an phận sống thế.
Mọi người khuyên: "Đừng cầu tòan quá em ạ! Yêu đi cho đời tươi trẻ".
Ừm, đâu phải muốn là được.

Em từng viết hai bài gửi những người trong tương lai đó là "Gửi mẹ chồng tương lai" và "Gửi chồng tương lai". Em chợt giật mình nhận ra rằng, mình chưa viết bài "Gửi người yêu tương lai". Thôi thì viết thêm cho nó hoàn chỉnh. Biết đâu được một ngày nào đó có một anh chàng lạc vào blog của em và rồi ta lại yêu, một tình yêu ảo và rồi thành thật.

alt

Anh à!

Em biết ở đâu đó trên trái đất này, có một người con trai đã được dành cho em và đó là người mà em sẽ gặp trong lương lai gần. Chính lúc này đây em đang nghĩ về anh. Mẹ em lại vừa gọi và nhắc "Liệu mà lấy chồng đi, năm nay không lấy chồng thì tống cổ về quê". Đấy, các cụ là thế, cứ nghĩ muốn là được ý.

Em mong và sẵn sàng chờ đợi vì em tin đến một thời điểm cần thiết, anh sẽ xuất hiện trước em, trước khi nhà em phải hoảng lên tìm chồng cho em vì sợ em cứ thích hoài, thích mãi cuộc sống "một mình" này. Em cũng sợ rằng cuộc sống "một mình" này biến thành một thói quen vì hiện giờ em đã quá quen với nó và rồi em sẽ gắn bó với ai đó bằng trách nhiệm chứ không phải tình yêu. Với em, điều đó thật kinh khủng.

Anh không cần xuất hiện như một ngôi sao hay là một người quan trọng với nhiều người khác, em chỉ mong anh hiện diện trước mắt em như một người con trai bình thường. Anh cũng có những ước mơ nhỏ bé, sống trong một cuộc sống bình thường và mang cho em một tình yêu vừa đủ. 

Mỗi buổi chiều đi làm về muộn, lang thang trên con đường quen thuộc, trong lòng em luôn bùng lên một nỗi khát khao có một người bên cạnh, một ai đó cùng em đi suốt quãng đường dài, luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Nhiều khi đi làm về, muốn có anh cùng lang thang phố xá, lân la các quán vỉa hè và những ngày cuối tuần được cùng anh nấu các món ăn mình thích, đi xem fim, nghe nhạc và đôi lúc là giận hờn. Hơn ai hết, em cũng cần một người để dành hết trái tim của mình, dành tất cả những điều tốt đẹp cho người đó, một người sẽ cùng em vượt qua những khó khăn của cuộc sống, để xây dựng một gia đình hạnh phúc như vẫn mơ.

Em cần một người coi em như là chỗ dựa về tinh thần, là nơi tâm sự và ngược lại, người ấy cũng là nơi em có thể ngả đầu mỗi khi mệt mỏi, là chốn để quay về mỗi khi muốn được nhắm mắt một cách bình yên và hạnh phúc. Em cần một người bên cạnh, biết lắng nghe, là động lực để em cố gắng và hoàn thiện chính bản thân của mình, bởi em biết mình không hoàn hảo.

Em cần một bàn tay nắm bàn tay cùng đi trên đường đời và em cũng cần anh bên cạnh khi gặp gỡ mọi người hay tụ tập bạn bè.

Mỗi khi mẹ nhắc chuyện lấy chồng, em thường bảo "Con ngại lấy chồng lắm, còn trẻ, sống một mình cho tự do". Mẹ thường bảo "Đã sinh ra Eva, tạo hóa còn phải sinh thêm Adam nữa là", vậy nên em vẫn phải "một mình" đợi anh đấy. Có phải vì thời gian thử thách hay vì em và anh đang cùng đi trên hai đường thẳng song song? Đã có lúc em nghĩ liệu rồi các đường thẳng song song có bao giờ gặp nhau?

Ca khúc Bức thư tình đầu tiên vang lên, từng câu chữ, từng nhịp điệu cứ như đang ru em ngủ. "Và anh sẽ là người đàn ông của đời em. Anh đã mơ về, ngôi nhà và những đứa trẻ", đó cũng là ước mơ lớn nhất của cuộc đời em. Mọi người xung quanh đều bảo, sau này nhất định em sẽ trở thành một người vợ tốt. Em cũng tin là như vậy và chẳng có lý do gì để ông trời không cho em gặp một người chồng tốt như anh, anh nhỉ?

Một ngày nào đó, có em và có anh, em sẽ hạnh phúc và kể cho anh nghe nhiều hơn thế, về dự định tương lai. Không biết giờ anh đang ở đâu trên thế gian này? Có biết em đang ngóng chờ anh cũng giống như anh đang chờ đợi em vậy?

Những dòng này em viết riêng cho anh - người con trai của tương lai. Nếu có tình cờ đọc được, mong anh biết một điều "Em cần anh lắm, hãy xuất hiện để ta tìm thấy nhau"...

Thư gửi vợ tương lai

Em thương yêu 
Anh đang tự hỏi bây giờ em ở đâu, đang hay đã là người yêu của một chàng trai không may mắn nào đó.Bởi anh với là người may mắn nhất, được đi cùng em suốt phần đời còn lại. 

Không biết trong số những cô gái anh đã gặp có em chưa nhỉ. Đã có đêm nào ,trong giấc mơ êm đềm, anh đã thấy nụ cười của em chưa.Nụ cười mà với anh,tất nhiên nó luôn là đẹp nhất, có lẽ phải chờ đến ngày anh trao vào ngón tay em chiếc nhẫn cưới và nói những lời thiêng liêng nhất anh mới thôi tự hỏi mình: " Em là ai" 

Khi anh viết bức thư này có thể em đang tay trong tay với chàng trai hiện tại của em,và nghĩ về những điều xa xôi với chàng trai đó, hay em cũng như anh đang cô đơn và boăn khoăn với những câu hỏi như anh đang có.Một nửa còn lại của mình sẽ như thế nào. 

Anh chẳng dám mong em sẽ là một nửa hoàn toàn trọn vẹn của anh. Để thực sự thấy vui mỗi khi anh hý hửng đọc cho em nghe bài thơ anh viết tặng em, để cảm ơn em,hay chỉ để nói cho em biết rằng anh yêu em thế nào.Anh chẳng phải nhà thơ,nhưng anh thích viết, thích đưa vào những dòng chữ cảm xúc của mình Nhưng ít nhất em sẽ không thấy khó chịu,lắc đầu nguây nguẩy kêu bận hay bực mình bảo anh hâm đâu nhỉ. 

Là vợ của anh,thế là em sẽ phải chia sẻ những sở thích của anh rồi đấy,sẽ đi lang thang cùng anh những buổi tối anh căng thẳng, hay chỉ là ra ngoài đi dạo tận hưởng chút hương hoa sữa mùa thu. Em sẽ cùng anh ở hàng giờ ngoài bờ biển nhưng đêm trăng sáng. Để anh sẽ thấy rằng em còn đẹp hơn cả vầng trăng nữa đấy 

Là vợ của anh ,tức là em ít nhất đừng ghét những quyển sách anh vẫn đọc. Để cùng anh cảm nhận về cuộc sống theo những góc nhìn khác nữa chứ. 

Anh cũng sẽ nhớ thật kỹ những điều em thích, để sắn sàng làm tan đi mọi mệt mỏi của em, nhớ cả những chỗ em hay đến khi buồn, để khi làm em giận lại lọ mọ đến năn nỉ đón em về. 

Là vợ của anh tức là em phải học cách pha một ấm trà thật ngon sau bữa tối,em không biết uống trà,không sao,anh sẽ lại học cách làm món đồ uống em thích nhất mà. Để mang nó tới những khi em cần chứ. 

Em sẽ cùng anh đối mặt với tất cả khó khăn của cuộc sống,mà chắc là sẽ không ít đâu đấy. Lúc anh đang viết thư cho em là lúc anh bắt đầu khởi nghiệp, tức lầ anh không thể chắc chắn hoàn toàn về khả năng mình sẽ tạo nên một cuộc sống cực kỳ dễ chịu, nhưng anh sẽ cố gắng,vì anh,vì em,vì tất cả gia đình mình em ạ! Hết mức có thể 

Em sẽ là người con dâu tốt, không nhất thiết phải đồng ý với tất cả những gì mẹ anh nói,nhưng đừng cái lại lúc mẹ đang giận nhé.Vì anh hiểu nhất mẹ anh mà, nói xong là hết ngay,không giận lâu đâu. Có khi mẹ lại thân với em hơn cả anh đấy chứ. Lại suốt ngay bênh em, bắt anh phải thế này ,thế kia. Rồi anh sẽ thành tài xế mẫn cán đưa mẹ chồng nàng dâu đi chợ,và chờ đợi nửa ngày trời ngoài quán nứoc để đón mẹ và em về . 

Em sẽ phải bớt thời gian cho bạn bè,cho những thú vui em đang có để giành thời gian cho tổ ấm của chúng mình. Sẽ không được tuỳ hứng ngoài chợ mỗi buỏi chiều khi có bao ngưòi chờ em ở nhà. Không đựoc ngủ lăn lóc đến tận trưa ngày nghỉ vì còn phải dọn dẹp sau một tuần đi làm. Không được nấu mãi những món ăn em thích, vì phải để cả nhà cùng ngon miệng chứ.Nhưng em yên tâm,anh nấu ăn cũng ngon lắm,ai cũng công nhận thế mà,những khi em mệt cứ trao trách nhiệm bếp trưởng cho anh. Mọi thứ sẽ ngon lành cả thôi. 

Anh cũng thế mà,sẽ không đựoc đi rượu chè với bạn bất cứ lúc nào nữa, sẽ không đựoc bỏ em ở nhà để đi chơi xa. Sẽ phải nhớ thêm một ngày quan trọng hơn tất cả mọi ngày,là ngay ssinh nhật em, để không đựoc vắng mặt với bất cứ lý do gì. 

Là vợ của anh, để một ngày chúng ta viết tiếp lá thư này, như một nội quy cho hạnh phúc của chúng ta. Em nhé.! 

(Làm mới và chống mốc bằng một entry cũ, sẽ lại bắt đầu những ngày công nhận tất cả mọi cảm xúc, ngắn hạn hay dài hạn. Và cũng phải tự công nhận mình củat ngày xưa nhiều cảm xúc quá. Tìm lại mình đi, đựoc hay không) 

3834 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi cameraaa
vuphuong1211991
Tặng các bạn linkhay đọc lúc nghỉ lễ
10 năm trước· Trả lời
shimon
Hay! Thanks anh (:
10 năm trước· Trả lời
vuphuong1211991
Hay sao mặt mếu. Quên không ghi nguồn, bài 1 nhặt từ ngoisao.net. Bài 2 là của mình
10 năm trước· Trả lời
nho90
dài quá chẳng đọc hết, nói chung là duyên số cả rồi
10 năm trước· Trả lời
shimon
@vuphuong12111991 Mặt mếu đâu, đấy là icon mặt cười em hay dùng, thay cho " "
10 năm trước· Trả lời
Website liên kết