Avatar's h2o

Ghi chép của h2o

Tấm thiệp gửi bố

Bố!

Lúc con viết những dòng này, dù ở trên tầng 4 với cái nóng gắt gao, chỉ mình con trong căn phòng đầy đủ tiện nghi, đèn có, điều hòa nhiệt độ cũng có, nhưng con tắt quạt, con tắt đèn, chỉ để mở cửa sổ để ánh nắng tự nhiên và những cơn gió mát như những gì con nghĩ về bố ùa về.

Bố! Con ko sợ muỗi đâu, con cũng ko sợ nóng nực, những điều đó có thấm là gì so với những giọt mồ hôi bố đã rơi vì con? Bố con mình đã trải qua bao nhiêu khổ cực để được ở bên nhau, để tự hào về nhau : Bố tao đấy, con tao đấy, chúng mày ạ. Con chỉ sợ rằng nếu con ko viết lá thư ngay lúc này để gửi cho bố, có lẽ trái tim con sẽ nghẹn đắng vì nỗi xấu hổ của 1 người con.

Con ko biết bắt đầu từ đâu bố ạ. Ngay lúc này là cái nóng đến tê người, con lại nhớ về cái thời nhà mình ko có nổi 1 cái quạt, bố mẹ đi làm về ng đỏ như cái nắng chói chang, mồ hôi chảy lã chã thấm ướt chiếc áo mỏng. Thật buồn cười là con mới mở tủ ra, lấy 6 nghìn đồng mà con tích góp được, chạy đi mua 2 cái quạt nan, nhân lúc bố mẹ nằm nghỉ mới 2 tay 2 quạt, cứ thế quạt cho bố mẹ ngủ, thế mà bố mẹ ngủ ngon đúng ko ạ? Cũng thật kì lạ là con ko cảm thấy mỏi tay, con chỉ biết nếu dừng quạt nhỡ đâu bố mẹ nóng quá, tỉnh giấc thì lại mệt. Con thương.

Bố! Bố ko ở bên cạnh chúng con nhiều, ko tâm sự với chúng con nhiều, những tưởng điều đó sẽ làm con xa lánh bố hơn, nhưng càng ngày con lại càng thương bố, thương mái tóc bạc đi vì nắng gió, thương đôi bàn tay chai sạn, thậm chí mất 1 ngón tay vì gia đình, thương cho những lần bố cáu ông, thương cho những lần bố mẹ cãi nhau vì ông bà, hay vì chị. Bố ơi, mỗi lần như thế, chân tay con như rã rời, con chỉ biết chạy lên cầu thang và ngồi khóc, con ko biết làm gì cả. Con vô dụng phải ko bố??

Con đã làm được gì? Con đã làm được gì cho bố mẹ?

Câu trả lời của con chắc sẽ rất xấu hổ.

Con xin lỗi, con sai rồi.

Bố ạ, điều bố cần ko phải là tiền, ko phải là thứ danh vọng hão huyền mà ng đời đang ganh đua. Bố cần nụ cười, là niềm vui gia đình luôn bên nhau, mà trong đó ai cũng phải cố gắng để vun đắp nó. Con sai khi con đã cố gắng mà ko thể kéo mọi người xích lại gần nhau hơn, con xấu hổ vì điều đó, con đã ko ở bên bố trong những lúc cáu giận, con đã chỉ nói “vâng, con sai” và đứng phắt dậy như chị đã từng làm, con đã chạy đến nơi ko có bố để dằn vặt bản thân, con đã xa lánh bố như những ng khác, con đã chỉ đứng từ xa nhìn  bố đau đớn với những suy nghĩ về bản thân, về gia đình, về gánh nặng trên vai.

Con muốn chạy đến bên bố để phân tích cho bố hiểu tất cả mọi chuyện, nhưng quá nhiều lần bố con mình ko cùng chung quan điểm, bố luôn áp đặt mọi suy nghĩ của mình lên con, rằng tại sao mọi chuyện lại ko thể hoàn hảo như bố nghĩ? Cuộc sống thay đổi từng ngày từng giờ, con mong bố hãy chấp nhận những sự thật trần trụi mà bố vẫn luôn nghĩ nó đẹp lung linh như những bức tranh mà bố vẽ cho con thời thơ ấu, về những ước mơ thời trai trẻ. Tất cả đều phải khác bố ạ, nếu bố cứ giữ khư khư quan điểm như ban đầu, bố sẽ lại càng đau thôi, bố sẽ lại càng khổ khi nhìn những điều “đáng lẽ ra thuộc về mình” cứ rời xa mình mãi, như chị vậy. Bố vẫn mãi giữ khư khư hình ảnh một đứa con xinh đẹp như thiên thần, da trắng và đảm đang, đáng lẽ nó phải được như thế này, phải được như thế kia, nhưng cuộc đời mà bố, bố cứ mãi dằn vặt và đau khổ về những gì chị làm, những điều ko hay ko tốt đến với chị, những ước mơ và dự định vạch ra chẳng bao giờ thành sự thật, và những ng đến với chị, sao họ ko thế này, ko thế kia ... Có ích gì hả bố? Bố phải học chấp nhận và thay đổi suy nghĩ của mình thôi. Cũng như con vậy. Con luôn biết mình chẳng bằng ai, nhưng hy vọng trong con ko bao giờ mất. Con luôn nghĩ đến một ngày cả nhà mình ôm nhau khóc và than rằng “Ôi thời gian ở bên nhau sao quá ngắn ngủi?Ta đã làm được gì cho nhau đâu ...”

Bố. Nghĩ đến việc phải rời xa bố, con chỉ muốn khóc. Con nhớ cái hồi trc hôm bố đi SG, bố nâng con lên vai và đong đưa, bố bảo “Bố đi mày có nhớ bố ko?” Có, con nhớ bố lắm, ngay cả lúc này đây con cũng nhớ bố. Cả những lúc bố con mình đi tập thể dục cùng nhau, có 2 bóng người đang nhảy điệu cha cha cha trên nền nhạc ko lời. Cả những lúc bố đặt tay lên bụng con để nâng con lên, tay con dang ra như chiếc máy bay trên những con sóng, bố bảo “sóng biển đấy con, mạnh ko? Nhưng sóng cuộc đời còn mạnh hơn nhiều ...” Cả những lúc bố nằm xem chiếc tv cũ kĩ, con đeo khuyên tai cho bố, rồi đổ cả nước vào rốn, hay vẽ bậy bạ lên những hình xăm .... Bố, những nụ cười hiền từ của bố đâu rồi? Con lại nhớ đến hôm bố ngồi trc gương tập phát biểu cho ngày cưới của chị ( dù chả biết là bao giờ chị mới cưới ) trông đến là buồn cười. Bố ơi, viết đến đoạn này con lại vừa cười vừa khóc. Mẹ bảo bố “Ông là bố vợ làm sao mà nta cho ông quyền được phát biểu?” Bố bảo “Kệ tôi, kiểu gì tôi cũng sẽ phát biểu trong ngày cưới của con gái tôi” Bố thương chị như vậy nên tránh khỏi những sự thất vọng về cuộc sống mang lại, phải ko bố?

Con ko biết nói gì lúc này nữa, bàn phím đã ngập nước mắt con rồi, mũi con mà đỏ mẹ nhìn thấy sẽ hỏi con mất, mà con ko muốn mẹ biết con gái từ trc đến giờ của mẹ luôn mạnh mẽ vậy cơ mà. Bố con mình còn bao nhiêu năm bên nhau? Còn bao nhiêu năm con được ngồi cùng 1 bữa cơm 4 người xum vầy, con rót nước mắm với chanh và ớt cho bố, bố gỡ cá cho con ...? Ngắn, ngắn ngủi lắm.

Dù có phải đánh đổi cả cuộc đời của con, cả mạng sống của con, hay tất cả những điều tốt đẹp đến với con, để nhận lại nụ cười hiền từ ko chút sầu muộn của bố, con cũng sẽ làm, chứ làn da sạm, hay những lúc giọng lạc đi vì nói quá nhiều, những đêm mất ngủ vì dịch bài, .. có là gì đâu bố, có là gì đâu.

Bố có nhớ cái lần bố cho con 200 đô để con đi học ngoại ngữ ko? Bố bảo bố chẳng có gì cả, chỉ là 1 chút tiền ít ỏi bố dành cho con đi học. Con đã khóc ngay trc mặt bố, bố bảo “ơ con này điên ah” Với người khác nó chả là cái quái gì, chỉ là 1 bữa ăn, hay 1 cái áo, nhưng đối với con đó là cả 1 gia tài, 1 gia tài tình thương mà bố nghĩ cho con, chính nhờ có nó con mới có quyết tâm làm mọi việc, dù con có mất ý chí đến đâu đi chăng nữa.

Con biết tất cả những việc bố làm chỉ muốn tốt cho gia đình, cho các con, nhưng chỉ xin bố hãy thay đổi quan điểm, hãy một lần lắng nghe, suy nghĩ và phân tích đâu là điều hợp lí nhất, để tinh thần mọi người ko bao giờ nặng nề. Tình cảm gia đình vẫn là trên hết, phải ko ạ? Còn nữa, sau khi đọc, bố cũng hãy đừng nói gì cả, chỉ cần bố suy nghĩ và tìm ra cách đi hợp lí nhất để dạy bảo chúng con, và đặc biệt đừng làm mọi chuyên rối tung rối mù thêm nữa, và đặc biệt đừng làm mẹ khóc, mẹ cũng khổ tâm lắm, bố ko biết đâu.

Chúc mừng ngày sinh nhật của bố.

 

3618 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi annt , 850915 người nữa
Website liên kết