Avatar's InTheEnd

Ghi chép của InTheEnd

Mùa đông !!!

Lâu rồi mới có tâm trạng để làm vài dòng ... về cái gọi là nỗi lòng cùa mùa đông ...

Mùa đông đến trong cái lạnh sắt se của đất trời, trong cái âm u của mây gió, cái nhẹ và trong của những tia nắng...

Chính những điều như vậy lại có khả năng xuyên thấu vào tận tâm hồn...

Đối với những người có được một bàn tay để ủ ấm, có lẽ mùa đông là mùa tuyệt vời...

Người ta có tình, có đôi nên cái lạnh cũng trở nên ngọt ngào và lãng mạn...

Người ta được cái đặc quyền là dự báo thời tiết cho nhau, là đôi găng tay, là cái chăn 37 độ ... và dành nhiều cái tên đáng yêu cho nhau nữa... Với họ, trời đất như có thêm một mùa nữa : "mùa yêu".

Đối với những người chưa có  tình yêu, mùa đông là một mùa đẹp...

Đẹp vì tâm hồn họ vẫn còn nhiều vô tư và trong sáng, vì họ chưa có nhiều xáo trộn hay thay đổi , họ đơn giản chỉ nghĩ mùa đông đến nghĩa là mùa lạnh đã về ...

Còn những người tôi muốn dành nhiều tình cảm hơn bởi mùa đông đến nhưng họ đã để tuột mất một vòng tay và ánh mắt ấm áp, tuột mất sự bình yên nơi trái tim... Họ đang cô đơn, trái tim mở rộng mà lòng trống rỗng để những đợt gió lạnh như những lưỡi dao cắt vào da thịt...

Dù có khăn, mũ, găng thì đôi mắt vẫn đượm buồn, đôi tay vẫn tự xoa vào nhau để tìm hơi ấm...

Con trai hay con gái đều như vậy...

Cho dù bạn thấy họ tươi cười với bạn bè, quay cuồng trong công việc nhưng ... thật ra họ chỉ có một mong muốn đơn giản là được ai đó khoác vào trái tim mình một chiếc khăn gió ấm...

Họ trốn đi đâu cũng lạnh bởi cái lạnh từ trong toát ra, họ nhìn cái gì cũng buồn bởi nỗi buồn đã đọng lại nơi sâu thẳm ... Họ như những chú mèo lười, ra vẻ dửng dưng bất cần nhưng kỳ thực đang ao ước biết bao nhiêu một bàn tay vuốt ve, lúc ấy họ sẵn sàng dụi đầu nũng nịu như những chú mèo lông xù đáng yêu để trái tim lại trở nên yếu mềm...

Mùa đông với họ là ngày ngắn - đêm dài , là mùa của những tháng cuối năm nên họ hay nhìn lại và hoài niệm những điều đã qua...

Quá khứ hay kỷ niệm như tia nắng mùa đông, dịu dàng mà tha thiết, đẹp mà buồn đến đắm say lòng người, cứ thế thôi vậy mà có sức mạnh ghê gớm...

Nhẹ thì làm tâm hồn chao đảo , chông chênh...

Nặng thì dìm tâm hồn xuống một nơi sâu thẳm hun hút...

Nó công phá không phải bằng sức mạnh của sự hủy diệt mà bằng sức mạnh kiểu như "lạt mềm buộc chặt", bằng cái thiết tha, nuối tiếc không nói nên lời...

Người ta cam tâm bị buộc, bị dìm, bị đắm chìm mà tâm trí u mê dường như không muốn thoát ra...

Nơi ấy chưa chắc đã đẹp như thiên đường, có khi chỉ toàn là nước mắt và đau khổ nhưng nó lại là nơi trái tim ta đã một lần dũng cảm rung lên, cho đi mà không hối tiếc...

Nơi có những lần đầu tiên khó quên, nơi chúng ta đã một lần thấu hiểu "sống trong đời sống cần có một tấm lòng" dù chỉ là "để gió cuốn đi"...

Tôi đã trải qua những mùa đông như thế,  nhiều khi tôi như một cơn gió cô đơn lang thang khắp những ngóc ngách của Hà Nội ...nhặt nhạnh lại những gì còn sót của trái tim bởi những điều đã trở nên xa vời...

Những cơn gió đông dường như đã ru ngủ trái tim tôi, bàn tay trái đã ủ ấm cho bàn tay phải của tôi...

Những tia nắng đông đã hong khô nỗi buồn trong mắt tôi , từ từ và rất nhẹ để trái tim tôi khép lại 1 cách bình yên bình, chờ một ngày ... ai đó ... gõ cửa... và ... 

Hà Nội , 18-12-2011 ................02:06 AM ... lạch cạch lạch cạch ...

3161 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi hoangcuong778 , Baltimo3 người nữa
Website liên kết