Avatar's bai_tu_long

Ghi chép của bai_tu_long

Nếu so bản lĩnh, ta liệu bằng họ

6 năm trước, tôi đã đọc bài này. Bài báo kể về những bài thi điểm 0 của những thí sinh Trung Quốc trong kỳ thi Đại học của họ. 6 năm, tôi luôn nhớ bài viết này.
Từ lâu trong các kỳ thi đại học ở Trung Quốc đã tồn tại một hiện tượng gọi là “bài luận điểm 0”. Đây là những bài luận mà thí sinh trả lời cho câu hỏi chính trong môn thi văn hóa và ngôn ngữ bắt buộc nhưng không được chấm một điểm nào.Nhiều bài luận như vậy sau đó đã được tung lên mạng, và vì đề bài ở mỗi tỉnh là khác nhau nên có rất nhiều bài luận như vậy được đưa lên. Trong số đó có nhiều bài văn hoàn toàn là do thí sinh cố tình chơi khăm chứ không phải do ngu dốt.
.....
Bạn hãy đọc, và bạn sẽ hiểu tại sao cái dân tộc này thực sự vĩ đại. Họ vĩ đại bởi có những cá nhân bản lĩnh thật sự. 8 năm trước, từng có một cô bé người Trung Quốc 13 tuổi, tham gia kỳ họp đại biểu quốc hội của Trung Quốc và giơ tay hỏi Ôn Gia Bảo “Các bác nói rằng giảm việc đọc chép, giảm cái sức nặng của những cái cặp mà chúng cháu mang. Cớ sao bây giờ cặp của cháu vẫn nặng?”
Chính quyền cho phép những cô bé đó được phát biểu. Và các cô bé đó phát biểu với chính kiến thật sự chứ không phải được bơm lời, được cô giáo dặn dò trước “Hôm nay có dự giờ nhé, cô sẽ hỏi câu này và các em sẽ trả lời thế này.”
Ta thua từ trên xuống dưới đấy ! Từ sự đột phá của người lãnh đạo, cho tới sự thiếu chính kiến của các bạn trẻ !
Trong kỳ thi Đại Học vừa qua, có em nào đã dám nói Formosa trong bài? Đã nói về lòng yêu nước trong bài của các em? Đã nói về hiện trạng đất nước của các em? Đã nói về chính kiến của các em một cách rõ ràng nhất.
Có không, trả lời anh đi, những cậu bé, cô bé vừa thi xong?
****
Đề bài: “Sự công bằng kiểu Trung Quốc”
Một thí sinh ở tỉnh Tứ Xuyên đã viết
“Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười. Như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.”
“Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?”
Bài văn viết tiếp:
“Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn – PV)cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.
Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này.
Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!
Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).”
Thí sinh này định nghĩa công bằng bằng cách điểm lại một loạt những vụ việc bị báo chí phanh phui gần đây:
“Xã hội công bằng là nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sỹ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.”
Thí sinh này nêu lên thực trạng:
“Tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào, nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu.”
“Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng. Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.”
Bài văn này kết thúc với một lời thách thức giám khảo:
“Hãy cho em một điểm 0, thưa giám khảo kính mến. Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu còn không giết được em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”
***
Trong khi đó, một thí sinh ở Thượng Hải khi được yêu cầu làm bài nghị luận về “những điều quan trọng hơn trong cuộc sống” đã trả lời rằng đó là “trở thành một ca sĩ nhạc rock thực sự”, “chiến đấu với một ban nhạc rock”, “sống tự do” và “có bạn gái”.
Thí sinh này viết: “Em không muốn tham dự kỳ thi gaokao. Rốt cuộc, với trình độ này em chỉ có thể vào được trường đời mà thôi”. Và hiển nhiên điểm số mà thí sinh này nhận được là con số 0 tròn trĩnh.
Trong kỳ thi đại học năm 2009, một thí sinh muốn nổi trội trong đám đông đã viết bài thi của mình bằng ký tự hình xương, một dạng văn tự cổ được sử dụng từ thời kỳ Đồ Đồng. Được biết giám khảo đã phải tìm một chuyên gia để giải mã bài văn này, sau đó họ đã phải bàn bạc rất nhiều mới quyết định cho điểm 8 trên thang điểm 60.
Điều đáng nói là phản ứng của cộng đồng mạng đối với những bài văn kiểu này khá tích cực. Nhiều người cho rằng những nỗ lực cá nhân này cần được cho điểm cao vì tính sáng tạo bởi không chỉ các học sinh thấy nhàm chán với hệ thống thi cử hiện tại ở một đất nước đang phấn đấu đổi mới hơn nữa như Trung Quốc.
Phải chăng Việt Nam có nhiệt huyết, nhưng quá máy móc và thiếu thực tiễn như những người bạn trẻ tình nguyện với hàng rào sống này ? Dù có tâm nhưng có nhiều cách làm hiệu quả hơn là sự hy sinh như thế này!
Lời cuối:
Nếu bạn xem Trung Quốc là kẻ thù. Bạn hãy giỏi hơn kẻ thù của bạn! Ngược lại, bạn chỉ làm mồi cho họ thôi ! Và tốt nhất, hãy học hỏi từ chính kẻ thù !
(18/7/2016)
_Dũng Phan_
Một bình luận bên dưới

Dám chắc là những "anh hùng bài thi" chả đóng góp được cái gì cho sự phát triển của Trung Hoa Dân Quốc. Wang Jianlin, Jack Ma, Zong Qinghou,... và hàng tá con người xứng đáng với hai chữ vĩ đại khác vực dậy nền kinh tế Trung Quốc, với hàng tá sản phẩm chất lượng, khiến những nhà tư bản thế giới cũng phải cùi đầu thán phục chứ không phải lũ anh hùng bài thi, lấy một cái bài thi thể hiện cái "chí anh hùng" của mình. Đó là cái thói mà người Nhật vẫn hay gọi TQ là lũ Đông Á Bệnh Phu. 
Bài viết chả có tác dụng tham khảo mà như một thứ cổ xúy cho đám thanh niên bất mãn xã hội, thích chỉ trích cuộc sống. Người Việt có một thói quen rất lạ, là thích đay nghiếng cái quá khứ, thích nhớ nhung cái xấu xa đen tối để rồi tự suy diễn xã hội xấu xa tội lỗi, phớt lờ đi hết nhưng thành tựu, cố gắng của người khác. 
Các thanh niên đi học thì hàm hàm hồ hồ, học triết thì nói buồn ngủ, học tư tưởng thì la nhàm chán, học lịch sử thì bảo nặng đầu, lên chém gió thì cuồng phong bão nổi, chả cần biết cha mẹ thằng nào. Tại sao trong xã hội luôn đề cao chuyện học, là vì trí giả (người có học thức) có kiến thức uyên thâm, có nhiều hiểu biết mới có thể nói chuyện nước nhà. Còn các thanh niên, học thì không lo học, thấy Việt Nam thua kém, ngồi đó mà chỉ trích, tại ông này, tại bà nọ, tại bộ này, tại cục kia, tại vũ trụ, tại ông mặt trời, tại sóng trọng lực, nói chung là tại cả cái thế gian này chứ không phải tại thanh niên muốn ngu đâu. 
Việt Nam khởi điểm thấp hơn các nước Nhật, châu Âu, thanh niên Việt Nam cần cố gắng hơn gấp mấy lần so với thanh niên các nước khác thì mới hưng thịnh quốc gia, phát triển đất nước. Người ta học 1 mình phải học 10, mới sánh vai được với các cường quốc năm châu. Ngồi đó hết oán trách lại than vãn, ngu không làm nổi, thì đứng qua một bên mà cổ vũ. Đừng có làm cục đá ngáng đường, hay buông lời nhục chí người khác, đó mới là cái tội lớn với non sông chứ không phải mấy bác bụng lớn ăn tham nhũng gì gì ở đâu đó đâu.
Tuổi trẻ, bước ra ngoài và tích lũy thêm kiến thức, kinh nghiệm, đọc thêm nhiều sách, học thêm nhiều điều, mai này mới cống hiến được cho quốc gia, không làm nhà chính trị, thì làm một thương nhân tốt, một nhà quân sự tài ba, nhà ngoại giao lỗi lạc. Đó mới là cống hiến cho đất nước, chứ không phải ngồi đó chỉ lỗi, chỉ sai, đòi sửa, đòi chữa, nếu thấy khó quá làm không được thì bước qua một bên mà cổ vũ cho người khác tiến tới.
Còn bây giờ, cái gì nhịn được thì nhịn, không nhịn được cũng phải nhịn, khi mà ta chưa mạnh, đó là quốc nhục, là nỗi nhục của mỗi thanh niên, nhưng càng nhục thì càng phải nhịn. Cho dù phải cúi đầu, cũng phải giữ lại được cái gốc rễ dân tộc.
Tặng tất cả một câu : "Dám cúi đầu cần gấp ba lần can đảm của kẻ dám phản kháng"
Thân

1480 ngày trước · Bình luận · Loan tin
meofi , SuperSliver3 người nữa
·  

0 bình luận

Viết bình luận mới
Website liên kết